Một người tị nạn Trung Quốc đã từng bị ‘giữ như một động vật để thu hoạch’ nội tạng

In Sự thật


mot-nguoi-ti-nan-trung-quoc-thumbnail

Bà Điền, một người tị nạn 71 tuổi đến từ Trung Quốc, đã từng trải qua một tuần bị trói vào một chiếc giường ở bệnh viện, im lặng tự hỏi hàng ngày là liệu ngày đó có phải là ngày mà các bác sĩ đến và cho bà lên giường đẩy đi, gây mê bà, và cắt lấy tim và các nội tạng quan trọng của bà đem bán.

Bà hiện sống ở Philadelphia và kể lại câu chuyện này cho một phóng viên Thời báo Đại Kỷ Nguyên trong một chuỗi các cuộc phỏng vấn gần đây.

Bà Điền là một người theo tập Pháp Luân Công, một môn tu luyện tinh thần truyền thống của Trung Quốc bị chính quyền nước này đàn áp hơn 15 năm qua. Bà Điền nói rằng môn tập này đã giúp bà hồi phục khỏi những hậu quả của một lần chấn thương sọ não mà bà bị nhiều năm trước đó.

“Pháp Luân Công dạy chúng tôi hành xử theo các nguyên tắc đạo đức là chân thật, thương người và khoan dung trong cuộc sống hàng ngày – làm người tốt ở mọi lúc mọi nơi. Tinh thần của tôi được nâng lên rất nhiều – thật là một môn tập tốt. Tôi muốn chia sẻ điều đó với thế giới”, bà Điền nói.

Bất ngờ bị đàn áp

Bà Tian đang tập một trong những bài tập của Pháp Luân Công ở bên ngoài tòa nhà, nơi đặt Chiếc Chuông Tự do ở Philadelphia hôm 13/2/2015 (Ảnh: Những người bạn của Pháp Luân Công - Friends of Falun Gong)
Bà Điền đang tập một trong những bài tập của Pháp Luân Công ở bên ngoài tòa nhà, nơi đặt Chiếc Chuông Tự do ở Philadelphia hôm 13/2/2015 (Ảnh: Những người bạn của Pháp Luân Công – Friends of Falun Gong)

Vào năm 1999, môn tập này đã đột nhiên bị đàn áp nghiêm trọng. Một phần là vì người lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) khi đó là Giang Trạch Dân nghĩ rằng môn tập đã thu hút quá nhiều người theo tập (khoảng từ 70 đến 100 triệu người Trung Quốc tập Pháp Luân Công vào cuối những năm 1990) và phát động một chiến dịch tàn bạo để loại bỏ môn tập này.

Bà Điền đã đi đến các cơ quan chính quyền ở Bắc Kinh để bảo vệ môn tập của mình và cố gắng thuyết phục chính quyền rằng chiến dịch của họ là một sai lầm – nhưng không có kết quả. Vào năm 2006, bà đã bị bắt trong khi đang phát những tờ rơi giới thiệu về môn tập và cuộc đàn áp ở Trung Quốc. Bà bị đưa đến một trại lao động cưỡng bức – đó là khi cơn ác mộng và cận kề cái chết của bà bắt đầu.

Bị bắt cóc

“Một hôm có 10 lính gác đến tìm tôi ở trại lao động, chụp một cái mũ trùm đầu màu đen che kín mắt tôi và đẩy tôi vào một chiếc xe cảnh sát. Tôi không biết là họ sẽ đưa tôi đi đâu… Họ đưa tôi đến một nơi và đưa tôi lên gác. Khi họ bỏ cái mũ trùm đầu tôi ra thì tôi thấy mình đang ở trong một phòng của bệnh viện. Họ đặt tôi lên một chiếc giường và còng tay chân tôi vào đó”.

Sau đó một nữ cảnh sát bước vào và mở khóa các còng trên tay chân bà. Rồi một bác sĩ bước vào, khám sức khỏe của bà và nói với cảnh sát trước khi đi là “mọi thứ bình thường”, bà Điền nói. Bà lại bị còng. Khi một y tá bước vào để chuẩn bị truyền dịch, bà Điền bắt đầu giải thích về tình trạng của mình: “Tôi là một người tập Pháp Luân Công. Tôi hoàn toàn khỏe mạnh và không cần truyền gì cả”. Người y tá thông cảm và không lắp đặt chai dịch truyền nữa.

Các mũi tiêm

Nhưng sau đó, một y tá khác đến và cưỡng bức tiêm vào người bà một loại chất gì đó. “Sau khi bị tiêm chất đó, tôi cảm thấy rất kinh khủng”, bà nói.

Cảnh sát liên tục canh bà 24 giờ mỗi ngày, theo ca. Hàng sáng, một người phụ nữa trông có vẻ như là một bác sĩ mặc áo blouse và đội mũ trắng đến và đo huyết áp, khám tim và sức khỏe bà. Đó là lúc duy nhất mà bà Điền có thể tự do cử động chân tay. Người bác sĩ này lại nói “mọi thứ bình thường”, rồi rời đi. Bà lại bị tiêm một chất nào đó không rõ tên, khiến cho bà rơi vào trạng thái “choáng váng” kéo dài.

Đây là đâu, tại sao tôi lại bị giữ ở đây?

— Bà Điền

Có lần bà Điền hỏi một cảnh sát: “Đây là đâu, tại sao tôi lại bị giữ ở đây?”. Khuôn mặt lạnh lùng của người cảnh sát không hé lộ điều gì cả.

Một hôm bà nghe lỏm thấy một đoạn nói chuyện giữa một nữ cảnh sát và một người nghe như một giọng nam trên điện thoại. Người cảnh sát được hỏi là cô ta đang ở đâu, và cô ta trả lời rằng “Tôi đang ở khu bệnh tim”. Bà Điền nhớ là lúc đó mình không hiểu nổi và sốc, nghĩ thầm rằng: “Vậy đây là khu bệnh tim? Tại sao mình lại ở đây?”

Những người duy nhất mà bà thấy hàng ngày là cảnh sát và các y tá đến để lắp đặt truyền dịch – không ai trong số họ giải thích là bà đang bị giữ ở đâu hay tại sao.

Điều kỳ lạ nhất mà bà trải qua có lẽ là khi bà tỉnh dậy và thấy một người đàn ông ở trong phòng, đi đi lại lại trước giường bà, có vẻ như đang đánh giá bà. “Ông là ai?” bà hỏi. Ông ta ngạc nhiên và nói: “Tôi… Tôi là một y tá. Tôi ở đây trông coi gia đình tôi”.

Bà bắt đầu kể cho người đàn ông rằng bà là một người tập Pháp Luân Công bị bắt giam, bị đưa đến trại lao động cưỡng bức, và hiện giờ như thế nào đó mà bị giam giữ ở đây trong một phòng bệnh viện. Một cảnh sát ập vào và quát to bảo bà ngừng lại và bảo người đàn ông đi ra.

Cả hai cùng đi ra ban công và bà nghe thấy người cảnh sát nữ nói: “Cơ thể bà ấy đặc biệt tốt, chỉ là bộ não của bà ấy bị hành hạ”. Bà Điền nhớ là lúc đó bà nghĩ thầm: “Rõ ràng là họ đang nói về mình; tại sao người đàn ông lạ mặt đó lại quan tâm đến mình như vậy?”

Bà Điền nhớ lại rằng khi người đàn ông đó rời đi ông ta nhìn bà với những biểu hiện kỳ quặc, “cứ như ông ta đang nhìn một đồ vật chứ không phải là đang nhìn một người”.

Một đối tượng để thu hoạch nội tạng

Bà nói rằng vào khoảng thời gian này những nỗi khổ của bà cùng lúc xuất hiện trong đầu: “Lúc đó việc truyền nước thường xuyên khiến tôi cảm thấy kinh khủng, và tôi nghĩ rằng mọi thứ cực kỳ kỳ quặc. Nếu một bác sĩ đền hàng ngày để báo cáo rằng mọi thứ đều bình thường, thì tại sao tôi lại bị giữ ở một nơi như bệnh viện như thế này? Và tại sao họ lại truyền dịch cho tôi?”

Bà tiếp tục: “Tôi tự hỏi là những điều kỳ quặc đó có thể xảy ra như thế nào. Tôi cũng nhớ trước khi tôi bị đưa đến trại lao động cưỡng bức, tôi đã biết những câu chuyện mới nổi lên về những người tập Pháp Luân Công ở trại Tô Gia Đồn, phía đông bắc Trung Quốc bị giết chết để lấy nội tạng.

Chẳng lẽ tôi đã trở thành một phần của ‘kho’ nội tạng của họ? Chẳng lẽ tôi lại đang bị giữ như một động vật để thu hoạch nội tạng sao?

— Bà Điền nhớ lại

“Và tôi cũng nhớ là có biết một người tập Pháp Luân Công trẻ tuổi và khỏe mạnh có tên là Li Mei, 28 tuổi. Cô ấy đã bị chết một cách bí ẩn sau khi bị bắt. Khi gia đình cô thấy thi thể cô, họ thấy những vết rạch bắt đầu từ dưới cằm trở xuống. Và sau đó, không ai biết tại sao thi thể cô lại bị hỏa táng một cách bắt buộc. Khi tôi nghĩ về tất cả những điều này tôi bắt đầu run lên. Chẳng lẽ tôi đã trở thành một phần của ‘kho’ nội tạng của họ? Chẳng lẽ tôi lại đang bị giữ như một động vật để thu hoạch nội tạng sao?”

Chống cự

Đêm đó bà hầu như không ngủ được. Sáng hôm sau khi người bác sĩ đến để kiểm tra như thường lệ, sau khi các còng được mở ra, bà Điền đã tận dụng cơ hội đó.

“Tôi bắt đầu chống cự ngay lập tức, làm tất cả mọi thứ có thể để không cho họ còng tôi lại nữa. Tôi cũng bắt đầu hét to lên: ‘Các người muốn giết tôi! Các người muốn thu hoạch nội tạng từ một người tập Pháp Luân Công còn sống!’

“Tôi không biết là sức lực đến từ đâu, nhưng tôi cũng nâng chiếc giường lên và để nó nằm giữa tôi và cảnh sát, làm ầm ĩ lên. Những bệnh nhân khác trong bệnh viện thấy sốc và bắt đầu đến phòng đó để xem việc chống cự là vì sao. Không lâu sau cả phòng đầy kín người và cảnh sát đi để gọi tiếp viện”.

Bà Điền liền bắt đầu giải thích về Pháp Luân Công và cuộc đàn áp cho các bệnh nhân khác, cũng như sự thực rằng bà đã bị bắt cóc và đang bị giữ để lấy nội tạng.

Một y tá sẽ đến và cho bà một số thuốc. Bà phải để anh ấy tiêm cho bà.

— Một bác sĩ thân thiện

Trong khi kháng cự, một trong những bác sĩ khác ở bệnh viện lại gần bà và nói nhỏ với bà rằng bà không được đi với bất cứ ai vào đêm hôm đó, nhưng ông sẽ trực và giúp đỡ. “Một y tá sẽ đến và cho bà một số thuốc. Bà phải để anh ấy tiêm cho bà”.

Xem thêm: Pháp Luân Công tốt cho sức khỏe nhưng sao lại bị đàn áp ở Trung Quốc?

Một y tá cứu mạng

Không lâu sau, bốn cảnh sát quay lại, đuổi các bệnh nhân khác ra và lại ghì bà xuống giường.

Đêm hôm đó, đúng là một y tá đã đến để tiêm cho bà. “Tôi ngay lập tức nghĩ rằng mũi tiêm này khác với những mũi tiêm trước đó. Tôi cảm thấy khỏe lên ngay, và sự đau đớn biến mất”.

Người y tá này bằng cách nào đó đã khiến như có vẻ rằng sức khỏe của bà đột nhiên xấu đi, để bà Điền được ra khỏi viện.

Ngày hôm sau, một y tá khác đến, bắt đầu khám sức khỏe và cau mày: “Hôm qua bà còn khỏe. Tại sao đột nhiên bà lại như thế này?”. Một y tá khác cũng có phản ứng như vậy. Ngay lập tức bà bị đưa trở lại trại lao động.

Suýt bị giết chết và sau đó trốn thoát

Những khổ nạn của bà vẫn chưa hoàn toàn qua. Những lính gác ở đó nói “nội tạng của bà xấu – chúng tôi không muốn bà!” và tiêm cho bà một thứ mà bà nói là một thuốc độc. Mục đích của họ là để bà bị đưa về nhà và chết, bà nói.

Chồng bà đến đón bà, và bà nằm liệt giường hàng tuần với một cảm giác rằng xương cốt của bà đã biến thành băng đá. “Mình không thể chết được”, bà tự nhủ.

Bà tập các bài tập Pháp Luân Công – hi vọng duy nhất của bà đề hồi phục, cố gắng tập các bài tập đứng và ngồi thiền. Khi tập như vậy, cơ thể bà bài tiết ra một loại mồ hôi màu vàng. Trong khoảng một tháng bà đã hồi phục và sau đó bà đã trốn thoát được sang Hoa Kỳ.

Bà Điền đã sống ở Philadelphia được hai năm và tại đây bà đã kể lại câu chuyện của mình.

Yang Jie, Epoch Times

Chân Thành

Xem thêm:

Clip hay:



 

 

Bạn có thể quan tâm

thuc-pham

19 bức ảnh cho thấy thực phẩm không chỉ ngon mà còn đẹp rất tinh tế dưới kính hiển vi

Caren Alpert, nữ nhiếp ảnh gia người Mỹ sinh năm 1971 có niềm đam mê đặc biệt với đề

Read More...
anh 3

Ấn tượng với ảnh kỷ yếu nón lá ly kỳ, bí ẩn như ninja Nhật Bản của teen Đăk Lăk

Các bạn học sinh ngày càng sáng tạo, đầu tư và chăm chút trong việc chụp ảnh kỷ yếu.

Read More...
xin-thumb

Đuổi theo cậu bé ăn mày ăn trộm ví, đến nơi vị giám đốc xúc động khi nhìn thấy cảnh đó

Thanh sinh ra trong một gia đình nông thôn nghèo đói, cha mẹ đều theo nghiệp nhà nông.  Khi Thanh

Read More...
thum-123

Bác sĩ ‘lạnh run người’ bảo thai phụ kí giấy sinh tử, 13 năm sau ngạc nhiên khi thấy cô bước vào văn phòng

Sự xuất hiện của em bé luôn đi kèm với niềm vui và bao khó khăn vất vả trong quá

Read More...
kỳ nhông thumb

16 món thách thức lòng can đảm của thực khách từ nhà hàng Nhật

Nhà hàng Chinju-ya được mệnh danh là nhà hàng ‘quái đản’ nhất trên thế giới khi cung cấp những

Read More...
an-thumb

20 bức ảnh tiết lộ khoản tiền các gia đình chi cho bữa ăn hàng tuần, xem ảnh cuối ai cũng ngậm ngùi

Sự khác biệt trong chi tiêu dành cho thực phẩm giữa các gia đình là khá lớn, có khi

Read More...

Mobile Sliding Menu