Thấy người gặp nạn thì cứu, bất kể là người Trung Quốc hay không

In Sự thật


thay-nguoi-gap-nan-la-cuu-thumbnail

Tình hình quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc căng như dây đàn, tàu cá của Việt Nam liên tục bị đâm bởi ‘tàu lạ’, ‘máy bay lạ’ bay vào không phận Việt Nam, ‘người lạ’ qua Việt Nam ‘đồn trú’ tại nhiều khu vực trọng điểm mang tính chất quân sự, và ngang ngược nhất, ngày 12/1, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc bác bỏ công hàm phản đối của Việt Nam, trắng trợn tuyên bố Trung Quốc có chủ quyền trên khu vực quần đảo Trường Sa nên việc máy bay hạ cánh ở đây không cần phải thông báo cho bất kỳ ai. Trong hoàn cảnh đó thì được tin… ngư dân Quảng Bình vừa cứu sống một người Trung Quốc trôi dạt trên biển…

VOV đưa tin ông Nguyễn Văn Hậu là chủ tàu đã vớt người Trung Quốc kể rằng, “Anh em trên tàu bơi thúng ra vớt người này vào. Khi lên tàu, người này đã kiệt sức. Chúng tôi đã lấy nước ngọt cho anh ta tắm rửa, pha mì tôm cho ăn”… Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Bình đã chỉ đạo Đồn Biên phòng cửa khẩu cảng Gianh và các cơ quan chức năng duy trì thông tin liên lạc với chủ tàu, hướng dẫn chăm sóc y tế và đưa nạn nhân vào bờ an toàn… Hiện cơ quan chức năng tiếp tục theo dõi sức khỏe và khẩn trương làm các thủ tục trao trả theo quy định của pháp luật.

Trái ngược với hình ảnh nhân đạo trên, cùng ngày 11/1 theo Tuổi Trẻ đưa tin, ông Nguyễn Ngọc Hiếu, chủ tịch UBND xã Bảo Ninh (TP.Đồng Hới, Quảng Bình), xác nhận tàu cá số hiệu QB 91636-TS của ông Đào Minh Hùng – ngư dân ở xã Bảo Ninh – đã bị một tàu nước ngoài đâm vào gây hư hỏng nặng vào ngày 25-12-2015.

Hai hình ảnh đối lập này khiến cho người ta phải dừng lại suy nghĩ. Cũng có ý kiến cho rằng người Trung Quốc cứu làm gì, việc gì phải cứu người của đất nước đã chèn ép dân tộc chúng ta suốt mấy ngàn năm qua. Nhưng thật may rằng đó cũng chỉ là suy nghĩ của thiểu số. Rằng lòng nhân đạo và tư duy phân biệt phải trái, đúng sai của người Việt vẫn còn đó. Đa số người Việt rất ít quan tâm đến chính trị, họ chỉ mong có một cuộc sống yên ổn làm ăn, lo miếng cơm manh áo hàng ngày. Họ không biết hoặc được giáo dục rằng tham dự chính trị là không tốt, vì thế họ không biết rằng tất cả các vấn đề xoay quanh cuộc sống hàng ngày của họ đều có liên quan đến chính trị. Và có thể cũng vì vậy, họ nghĩ chuyện đấu đá với nhau, dù trong nước hay bên ngoài với Trung Quốc đều là việc chính trị. Họ nghĩ đơn thuần rằng đã là chuyện chính trị thì để người làm chính trị lo, còn dân đen chân chất thì thấy người gặp nạn là phải cứu, không có dựa trên quan điểm chính trị để phân biệt. Cứu một mạng người hơn xây 7 tòa chùa tháp cơ mà, ‘người không làm chính trị’ thiện lương là thế…

Nói về sự nhân đạo ở cấp quốc gia, chẳng phải châu Âu đang mở cửa để tiếp nhận dân tị nạn là những nạn nhân của chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan cho dù biết rằng vấn đề sẽ phát sinh là vô cùng rắc rối và phức tạp? Tại Mỹ và Canada cũng có chính sách đón nhận các học viên Pháp Luân Công bị đàn áp ở Trung Quốc sang định cư, như những người tị nạn vì bị đàn áp tín ngưỡng, hay chính trị một cách vô lý.

Đứng ở góc độ “con người” mà nói, thì thấy người khác gặp nạn, gặp thiên tai, thì ta cứu, bất kể họ là người dân tộc nào. Trừ phi biết rõ người đó là kẻ ác thì thôi, chứ nếu không thì nên cứu. Đứng ở góc độ “quan hệ Việt-Trung” thì cũng là nên cứu. Tại sao? Muốn giải quyết vấn đề mâu thuẫn các quốc gia, thì lời giải tốt nhất vẫn không phải là đẩy mâu thuẫn đến cực điểm, nghĩa là muốn giải quyết vấn đề thì thiện chí là không thể thiếu. Tất nhiên, cái gì cũng có mức độ, nhưng không thể cực đoan là thiện chí mất hết. Tàu lạ cố tình làm ác, thì đó là lời giải mất hết thiện chí. Chúng ta không nên làm thế. Ở phương diện đàm phán quốc gia, ở phương diện quân sự thì nhất định cần kiên quyết, nhưng ở phương diện “con người” thì vẫn là cần thiện chí. Bởi vì người Trung Quốc cũng là người, họ cũng là nạn nhân. Không chỉ là nạn nhân của thiên tai, mà họ cũng là nạn nhân của chế độ độc tài chuyên chính đang cai trị ở đó.

Ngay chính người dân Trung Quốc cũng kêu gọi dân tộc họ phân biệt cho rõ, đâu là Đảng Cộng sản Trung Quốc, đâu là đất nước Trung Quốc, rằng ĐCSTQ không phải là nước Trung Quốc, không nên ‘hiểu nhầm’ hay đánh đồng như thế.

Ở bất kỳ quốc gia nào cũng có người tốt kẻ xấu, Việt Nam cũng vậy, mà ngay cả “đế quốc Mỹ đáng ghét” cũng vậy. Người dân bao giờ cũng là vô tội. Không nên vì phẫn nộ chính quyền cai trị họ mà đánh đồng họ với cái chính quyền ấy, nhất là ở những nơi mà nhân quyền và quyền bầu cử của người dân chỉ là trên lý thuyết, không có thực chất. Chắc gì người dân họ đã bầu ra cái chính quyền ấy, có khi họ cũng đang là nạn nhân của chính cái chính quyền đó. Vì thế oan có đầu, nợ có chủ, cần sáng suốt phân biệt cho rõ.

Có thể nói chưa có đất nước nào mà ngay trong thời bình, chính quyền cai trị nó giết chết cả 100 triệu người dân của chính mình như Trung Quốc. Từ các cuộc Cải cách Ruộng đất, Cải cách Công thương, Cách mạng Văn hóa, Đại nhảy vọt, thảm sát trên Quảng trường Thiên An Môn, gần đây nhất và vẫn còn duy trì là cuộc đàn ápmổ cướp nội tạng hàng triệu học viên Pháp Luân Công mà báo chí quốc tế và trong nước đều đưa tin. Mức độ dã man tàn ác đó là chưa có một chính quyền nào đạt đến được, duy chỉ có ĐCSTQ.

Trên tinh thần cứu người gặp nạn, bất kể đó là người Trung Quốc hay không, mấy năm qua, các học viên Pháp Luân Công trên toàn thế giới vì muốn đưa ra ánh sáng sự thật những gì ĐCSTQ đã làm với những con người tu theo Chân – Thiện – Nhẫn, nhằm góp phần lên tiếng để Liên Hiệp Quốc can thiệp và yêu cầu ĐCSTQ chấm dứt hành động diệt chủng này, đã đi khắp nơi xin chữ ký thỉnh nguyện của người dân. Tại Việt Nam, phong trào này bắt đầu từ năm 2013, đến nay đã có hơn 50.000 người dân Việt Nam ký tên phản đối tội ác chống lại loài người này. Cụ thể năm 2013 có hơn 10.000 người, năm 2014 gần 30.000 người, từ đầu năm 2015 đến tháng 10 có hơn 9.500 người tham gia ký tên. Một nghĩa cử thật cao đẹp và sáng suốt của người Việt. Tuy nhiên, cũng có một số ít người vẫn giữ quan điểm tại sao phải cứu người Trung Quốc, họ không phân biệt được ĐCSTQ và người dân Trung Quốc, họ không thấy được sự đáng thương của những con người sống trong ‘xã hội độc tài’, hoặc họ được giáo dục để không quan tâm đến điều đó.

Hồng Hoa

Bài viết thể hiện quan điểm của chính tác giả, không nhất thiết phản ánh quan điểm của Đại Kỷ Nguyên.

Xem thêm:

Clip hay:



 

 

Bạn có thể quan tâm

qua-tao

Chàng trai đổ đồng nóng chảy 1000 độ vào lõi quả táo, không ngờ quả táo thật kiên cường…

Trên thế giới thực sự có rất nhiều người thông minh hay thực hiện những ý tưởng đột phá

Read More...
lon-thumb

Sự thực ở các trại lợn: Nông dân cùng cực, lợn đói nằm… chờ chết

Tại Văn Giang – “thủ phủ” nuôi lợn lớn nhất tỉnh Hưng Yên vào những ngày này giá lợn

Read More...
fdsf

Xuất hiện ‘Quy lão tiên sinh Kame’ trong SonGoKu ngoài đời thực chở hàng ở Việt Nam?

Fan của bộ truyện tranh 7 viên ngọc rồng đã có cơ hội diện kiến Quy lão Kame ngay tại

Read More...
linh-thumb

Xây nhà thờ Tổ 100 tỷ, nhưng ngôi nhà giản dị này mới là nơi Hoài Linh sống

Hoài Linh từng khiến nhiều khán giả ngạc nhiên khi tuyên bố sẵn sàng bán mạng kiếm tiền để

Read More...
nhi-thumb

10 năm rời showbiz, ‘Tình Nhi’ Vương Diễm vẫn đẹp ‘bất chấp thời gian’

Là một trong những nữ diễn viên xinh đẹp được nhiều khán giả quan tâm, chú ý sau bộ

Read More...
ho

Biết hổ Sumatra quý hiếm sắp sinh con nên đặt camera quan sát, hình ảnh sau đó quá thiêng liêng

Do săn bắn quá mức, môi trường sống bị phá hủy và một số lý do khác nên trong

Read More...

Mobile Sliding Menu