Khi người chân thành bị đối xử lạnh nhạt…

In Đời Sống


1

Ba năm sau khi bố con qua đời, bố mới đến ở nhà con. So với bố con trước đây thì bố không có điểm gì hơn ông ấy.

Người mẹ 50 tuổi của con cần có một người bạn đời, nhưng yêu cầu đối với bạn đời của một người già đã 50 tuổi thì thực tế hơn nhiều: chỉ cần là người tốt là được.

Mẹ đưa ra một điều kiện cơ bản nhất, ông ấy phải là một người tốt được mọi người khen ngợi, nói cụ thể hơn thì ông ấy phải là người chân thật. Lần đầu tiên gặp mẹ con, bố rất khó xử. Bởi vì bố biết rất rõ bản thân mình chẳng có ưu thế gì về mọi mặt: nhà nhỏ, lương thấp, bố lại chỉ là một công nhân rất bình thường đã về hưu, mà bố còn có một cậu con trai vừa mới kết hôn vẫn cần bố giúp đỡ.

Nói thực là mẹ con cũng chỉ vì muốn giữ thể diện cho người giới thiệu, nên mới quyết định đi gặp mặt bố. Nhưng cuối cùng điều khiến mẹ có cảm tình với bố chính là vì bố rất khéo tay. Khi gặp mặt, bố nói: “Bà Lý à, tôi biết bà có điều kiện gia đình tốt, chẳng thiếu thứ gì, cho nên tôi không có gì để tặng bà. Dù sao đi nữa chúng ta cũng đã quen biết nhau, tôi mời bà buổi trưa ở lại nhà tôi ăn bữa cơm đạm bạc nhé.” Sự chân thành của bố đã khiến mẹ con không nỡ từ chối, và bà ấy đã ở lại.

Bố không để mẹ phải động tay vào việc gì, bố đã chuẩn bị một bàn đầy thức ăn, nhất là món bí đỏ nhồi thịt, khiến mẹ con thích ăn đến nỗi không dừng được đũa. Khi ra về, bố nói với mẹ rằng: “Sau này nếu bà muốn ăn thì cứ đến đây nhé. Nhà tôi tuy không khá giả, nhưng tôi luôn sẵn lòng chiêu đãi bà món bí đỏ nhồi thịt này.

Sau đó, mẹ tiếp tục đi xem mặt thêm vài đám nữa, mặc dù họ đều có điều kiện tốt hơn bố nhưng cuối cùng mẹ vẫn chọn bố. Lý do kỳ thực cũng là vì có lợi cho bản thân: Bà ấy đã phục tùng và chăm sóc chồng mình hơn nửa cuộc đời rồi, giờ bà ấy muốn tìm một người có thể chăm sóc mình. Vậy nên bố và mẹ mới về sống cùng một nhà.

Khi nguoi chan thanh bi doi xu lanh nhat

Hôm đó, bố, mẹ, con và cả con trai bố cùng nhau ăn một bữa cơm. Con đã chu đáo đặt một bàn ăn tại một nhà hàng 5 sao sang trọng, ngoài mặt muốn thể hiện sự tôn trọng với bố, kỳ thực là muốn chứng tỏ ưu thế địa vị cao sang của nhà mình.

Khi ra khỏi nhà hàng, bố khẽ nói với con: “Lần sau khi có hai bố con mình, nếu con muốn mời bố ăn cơm thì đến tiệm ăn nhỏ trên phố nhé, ở đó bố có ăn no cũng không cảm thấy đau tim.

Chính thái độ quá chân thật của bố đã khiến con phải suy nghĩ, khiến con cảm thấy rằng đùa giỡn với một người thật thà cũng chẳng khác nào người lớn dụ đứa trẻ con bằng một viên kẹo bọc đường, gần như chẳng còn chút liêm sỉ nào nữa rồi.

Bố đã chăm sóc mẹ con rất tốt, mỗi lần gặp con mẹ đều than thở rằng sắp phải đi giảm béo rồi, nhưng ngữ điệu rất hạnh phúc.

Bố nấu ăn thực sự rất ngon. Một lần ăn cơm cùng bố mẹ, con phải thốt lên với vợ rằng: “Lần sau bố nấu ăn thì em đứng bên cạnh mà học nhé.” Vợ con cũng thuộc tuýp người không thích vào bếp nên có chút hậm hực. Bố đã nhanh chóng đứng dậy giải nguy, bố nói: “Cả đời này bố chẳng làm được việc gì ra hồn, chỉ có chút ít tài nghệ về nấu ăn mà thôi. Các con đều là những người giỏi giang, đừng học bố làm gì. Nếu thèm ăn thì cứ về đây, lúc nào cũng được. Người nấu ăn chỉ sợ nhất là không có người để ăn món mình nấu mà thôi.

Hôm đó khi chúng con sắp đi, bố đã gói rất nhiều đồ ăn cho chúng con mang theo, còn kéo con lại nói rằng: “Con đừng có khen bố nấu ăn ngon nữa nhé, nói thực là ai mà khen bố về ưu điểm này lại khiến bố ngượng đỏ mặt đó. Đường đường một trang nam tử mà chỉ biết nấu ăn ngon, còn các mặt khác đều dở thì có gì gọi là ưu điểm chứ?

Trên đường về nhà, con kể cho vợ nghe lời của bố. Cô ấy nói: “Con người bố mang bản tính thích chăm sóc người khác, luôn nhún nhường trước người khác. Mẹ mình thật là có phúc, già rồi mà còn được làm hoàng thái hậu.

Vừa lái xe, con vừa đưa mắt nhìn vẻ coi thường của cô ấy với bố, trong tâm cũng không biết thanh minh thế nào cho bố. Dù sao thì bố vẫn là người ngoài mà.

Ngày con chuyển đến nhà mới, bố mẹ đến làm lễ tân gia cho chúng con. Bố nghiêm khắc tuân theo các phong tục dân gian, bận rộn chuẩn bị. Nhưng đến bữa ăn bố lại không ngồi ở bàn ăn, tìm mãi cũng không thấy bố đâu, gọi điện thoại cũng không nghe máy. Như thể đã định sẵn thời gian rồi, khi khách ra về hết thì bố xuất hiện, bố lụi cụi thu dọn bàn ăn, thu các thức ăn thừa mang về nhà ăn.

Mẹ không muốn bố làm vậy, cảm thấy thật thiệt thòi cho bố, bố nhẹ nhàng nói với mẹ: “Buổi tối tôi làm cho bà món mới, những thứ này để tôi ăn.” Mẹ nói: “Việc gì mà ngày nào cũng phải ăn đồ ăn thừa? Ông có biết rằng trông thấy ông như vậy tôi cảm thấy rất khó chịu không?” “Bà chớ có buồn, tôi cũng không thấy thoải mái khi trông thấy đồ ăn bỏ đi lãng phí như vậy. Thụ Tán (tên tôi) khó khăn lắm mới kiếm được tiền, chúng ta không giúp được gì cho con thì hãy cố gắng giúp con tiết kiệm một chút.

Lời bố nói khiến mẹ con rất đau lòng, sau đó bà quyết định nói với tôi. Nghe mẹ khen ngợi bố trong điện thoại, trong lòng tôi rất bối rối, đồng thời cũng cảm thấy hổ thẹn.

Dần dần con ngày càng có thiện cảm với bố. Có lúc con thậm chí còn hơi ỷ lại vào bố, bố thường âm thầm làm cho chúng con rất nhiều việc: sửa cái vòi nước hỏng trong nhà, hàng ngày đưa cháu nhỏ ra vườn hoa chơi, khi mẹ phải nằm viện bố chăm sóc mẹ không ăn không nghỉ, đến tận khi mẹ ra viện mới thông báo cho chúng con.

Nhưng không ngờ rằng có ngày bố cũng nằm viện, mà bệnh tình lại rất nghiêm trọng. Bố đổ bệnh trên đường đưa cháu ra công viên chơi: bị tai biến mạch máu não, phải nằm trên giường bán thân bất toại.

Con và con trai bố lúc đầu đều tin rằng bố sẽ nhanh chóng khỏi bệnh, vẫn có thể phục vụ chúng con như trước đây mà không một lời phàn nàn. Nhưng bố đã không đứng lên được nữa.

Một người vốn hay mỉm cười giờ trở nên rất yếu ớt, thường hay rơi lệ. Bố khóc khi mẹ con chăm sóc bố, khóc khi con bố gọt hoa quả cho bố, khóc khi chúng con đỡ bố đi ngoài hành lang, khóc khi bao lần nằm viện thấy tiền của ra đi như nước.

Cuối cùng đến một ngày, bố dùng con dao cạo râu cứa vào cổ tay mình. Cấp cứu 5 tiếng bố mới được cứu sống trở lại, trông rất mệt mỏi và tuyệt vọng.

Không ngờ rằng người rời bỏ bố đầu tiên lại là con trai bố. Cậu ấy bắt đầu rất ít đến thăm bố, thậm chí sau đó còn biệt tăm. Mỗi lần gọi điện thoại, cậu ấy đều nói mình đang đi công tác, khi nào về sẽ đến thăm bố.

Càng không ngờ rằng, đúng lúc này thì mẹ lại đề xuất muốn chia tay với bố. Bố mẹ vốn dĩ không đăng ký kết hôn, cứ về sống với nhau. Mẹ nói với con: “Mẹ già rồi không chăm sóc nổi ông ấy nữa. Mẹ không giúp nổi con việc gì, nhưng cũng không muốn rước một người tàn phế về nhà làm gánh nặng cho con.

Quả là một hiện thực nghiệt ngã. Con không muốn mẹ trở thành người độc ác như vậy, do đó con đã quyết định tự mình sẽ nói lời chia tay. Con nói khi bố đang nằm ở viện: “Dượng à, mẹ con ốm rồi.” Nước mắt bố lại chực trào ra, con gắng không để bị xúc động: “Bố biết đấy, mẹ con cũng cao tuổi rồi. Những ngày này mẹ đã đối xử với bố ra sao bố cũng thấy rồi.” Bố tiếp tục gật đầu rơi lệ.

Dượng à, chúng con đều phải đi làm, mẹ con sức khỏe cũng không tốt. Bố xem có thể thế này được không, sau khi ra viện, bố hãy trở về nhà mình nhé, con giúp bố tìm một bà giúp việc. Tất nhiên con sẽ trả tiền, con cũng sẽ thường xuyên đến thăm bố.

Nói đến đây bố không khóc nữa. Bố im lặng gật đầu, từ tốn nói: “Như vậy là tốt nhất, vậy là tốt nhất. Không cần nhờ giúp việc, không cần…

(Ảnh: helpguide)
(Ảnh: helpguide)

Ra khỏi phòng bệnh, con đứng ở sân mà nước mắt trào ra, không phải là cảm giác nhẽ nhõm sau khi được giải thoát mà là nỗi đau nhói trong tim. Con đến công ty môi giới tìm cho bố một người giúp việc, trả trước tiền công một năm. Sau đó con đến nhà bố, gọi người vào sửa sang nhà cửa một chút. Con đang cố gắng tận tình tận nghĩa với bố, không phải vì bố mà vì sự bất an trong tâm con.

Ngày bố ra viện, con không đến mà nhờ lái xe công ty đến đón bố. Lái xe trở về nói với con: “Dượng nhờ tôi gửi lời cảm ơn anh, dượng nói ngay cả con đẻ cũng không làm được như anh.

Những lời này đã an ủi con phần nào, con cảm thấy đôi chút nhẹ nhõm, nhưng sự nhẹ nhõm này cũng không được bao lâu.

Năm mới không có bố, chúng con cảm thấy có chút trống trải. Cũng không có người tình nguyện vào bếp, vui vẻ làm cơm cho chúng con ăn. Chúng con ăn tất niên ở nhà hàng 5 sao, cũng không có cảm giác hương vị năm mới. Trên đường về, con trai con nói rằng: “Con nhớ món cá sốt mà ông nội làm quá.” Vợ con liếc nhìn nó ý bảo đừng nói nữa. Nhưng nó lại càng nói hăng hơn: “Sao bố mẹ không đón ông nội về chơi năm mới? Bố mẹ đều là đồ xấu xa.” Vợ con tức giận cho nó một cái bạt tai. Nhưng cái bạt tai đó như thể là tát vào mặt con, đau đến đỏ bừng cả mặt.

Lời của con trai khiến mọi suy nghĩ an ủi bản thân của chúng con đều sụp đổ. Con nhìn qua kính chiếu hậu thấy mắt mẹ đỏ hoe.

Có thể nói rằng đó là một năm mới không vui vẻ gì, con không ngừng hồi tưởng lại không khí ấm áp, hạnh phúc của cái tết năm trước khi mà bố còn ở nhà chúng con, có một người luôn âm thầm làm mọi việc, chăm sóc chúng con.

Không biết trong đêm giao thừa đó bố đang đón năm mới với ai? Có còn nhớ đến chúng con không? Có đau lòng vì sự vô tình của chúng con không?

Tiếng chuông năm mới kêu vang, con vẫn đang lái xe đến chỗ bố. Bố lập cập ra mở cửa cho con, nhìn thấy con liền nhoẻn miệng cười, nước mắt trào ra. Bước vào căn nhà lạnh lẽo của bố, nước mắt con cũng không cầm được. Con nhấc điện thoại gọi cho con trai bố, mắng cậu ta một hồi, rồi bắt đầu làm bánh bao cho bố. Bà giúp việc đã về quê ăn tết rồi, bà ấy chuẩn bị cho bố đồ ăn điểm tâm đủ để ăn đến ngày 15 tết, để ở đầu giường, trong tâm con bực tức quở trách bà ấy.

Mùi thơm phức của bánh bao cuối cùng cũng khiến căn nhà của bố có thêm chút không khí tết. Bố ngấu nghiến ăn bánh bao, nước mắt tuôn rơi lã chã.

Buổi sáng sớm mùng 1 tết, con lảo đảo bước ra khỏi nhà bố, uống rượu say rồi nên đành để xe ở tầng dưới nhà bố, một mình đi bộ trên con phố lạnh lẽo, vắng lặng. Chuông điện thoại reo, vợ con gọi điện đến: “Anh ở đâu đấy?” Con lại nổi cơn tức giận: “Anh đang ở nhà ông già cô đơn đây. Chúng ta là loại người gì vậy? Khi người ta có thể làm việc được thì chúng ta lợi dụng người ta; Đến khi người ta không làm lụng được gì, nằm bất động, thì chúng ta trả người ta về. Lương tâm của chúng ta để cho chó tha hết rồi sao, vậy mà còn mở miệng ra giảng đạo lý, chính nghĩa sao?

Con đứng trên phố mà đầu nóng phừng phừng, tự xỉ vả mình. Đến lúc mệt rồi, con bèn không do dự quay đầu trở lại nhà bố, cõng bố lên lưng chạy ra ngoài. Bố vùng vẫy hỏi con: “Con làm gì vậy?” Con nói chắc như đinh đóng cột: “Về nhà.

Khi thấy bố trở về, người tỏ vẻ vui mừng nhất là con trai con. Nó cứ quấn quýt quanh bố, kỳ kèo rằng muốn ăn món cá sốt, muốn ăn bánh bao chiên, muốn làm mặt nạ.

Vợ con lôi con vào phòng hỏi: “Anh điên rồi sao? Con trai ông ấy còn không quan tâm gì đến bố, vậy mà anh lại đón ông ấy về làm gì?” Con không còn tức giận nữa, bình tĩnh nói với cô ấy: “Con trai ông ấy cư xử không đúng, đó là việc của cậu ta, chúng ta không thể lấy cớ đó mà bỏ mặc người thân của mình. Anh không thể bắt em coi ông ấy như bố chồng của mình, nhưng nếu em yêu anh, nếu em quan tâm đến anh thì hãy coi ông ấy như người nhà. Bỏ mặc ông ấy thì rất dễ, nhưng anh không thể làm được điều đó, anh muốn được sống với nội tâm thanh thản, chỉ đơn giản vậy thôi.

Khi con nói những lời như vậy với mẹ, nước mắt bà rơi lã chã, bà nắm tay con thật chặt: “Con trai à, mẹ không ngờ rằng con sống có tình có nghĩa như vậy.” Con nói: “Mẹ yên tâm đi, nói ra thì có vẻ khó nghe, dẫu có ngày mẹ đi gặp các cụ rồi thì con cũng sẽ phụ dưỡng ông ấy đến cuối đời. Vả lại với thu nhập hiện nay của con thì nuôi thêm một ông bố dượng cũng không khó khăn gì? Thêm một người thân thì chẳng tốt hơn sao?

Một lúc sau, con trai chạy vào nói với con: “Bố ơi, bố đừng đưa ông đi nữa nhé. Sau này con sẽ chăm sóc ông. Sau này bố già rồi con cũng sẽ chăm sóc bố.” Con ôm con trai vào lòng, trong tâm cảm thấy ấm áp, cũng may là vẫn chưa quá muộn, cũng may mà còn để lại một ấn tượng tốt về chữ hiếu trong lòng con trai con.

Ông ơi, ông uống cái này cho đỡ đau nhé.” Con kìm nước mắt ra chơi đùa với con trai, rồi cho bố uống thuốc an thần.

Bố dần dần bình tĩnh trở lại, không còn khóc nữa, hàng ngày bố ngồi trên xe lăn làm một số việc trong khả năng của mình. Nhưng con lại hay bắt bẻ, trêu trọc bố: “Bố à, hôm nay bố mặc bộ đồ này trông không bảnh trai lắm, có vẻ không hợp khi đứng cạnh mẹ con đâu.” “Bố à, mấy hôm nay không thấy bố ngã xuống đất, bố càng ngày càng lười rồi đấy.” Con thường trêu đùa bố như vậy, khiến bố cười mỏi mồm.

Một hôm bố gọi con vào phòng, lôi từ trong chăn ra một chiếc thẻ ngân hàng. Bố nói: “Số tiền này bố muốn gửi con. Bố biết rằng con đã tiêu tốn rất nhiều tiền để chữa bệnh cho bố, chút tiền này không thể đủ được. Bố cũng không phải có ý bảo con phải phụng dưỡng bố, chỉ là một chút tâm ý của bố…” Con nói: “Bố à, bố không cần nói nữa, con xin nhận.” Bố thở phào một tiếng nhẹ nhõm.

Cầm chiếc thẻ ngân hàng đó, con đến tìm con trai bố, nói cho cậu ấy mật mã. Con nói với cậu ấy: “Đây là số tiền tiết kiệm bố cậu gửi cho cậu, ông ấy biết rằng cuộc sống của cậu cũng khó khăn. Tôi không có ý gì khác, chỉ hi vọng cậu cách dăm ba tháng lại đến thăm ông ấy. Đừng để đến ngày ông ấy không còn trên đời này nữa cậu mới nhớ đến ông, lúc đó cậu chỉ có thể gặp bố cậu trong mơ mà thôi. Lần này đến gặp cậu, tôi cũng muốn nói với cậu rằng hãy yên tâm, sau này tôi sẽ chăm sóc bố cậu thật tốt.

Con không nói cho cậu ấy biết nguồn gốc của số tiền, có lẽ số tiền này có thể giúp cậu ấy đôi chút.

Hôm đó, con trai bố đưa vợ con đến thăm bố, mặc dù bố không giữ tâm oán hận trong lòng, nhưng trong lời nói chuyện vẫn có ý lạnh nhạt. Nói thật là trong lòng con cũng có chút đắc ý. Người thân thì đã sao? Con người sống trên đời chỉ có quan tâm, thương yêu nhau thì mới là thân thiết. Giống như con với bố vậy, hiện giờ có thể đùa vui hay tâm sự với nhau một cách thoải mái như bố và con trai.

Tình cảm này liệu có thể đem so sánh giữa được và mất sao?

Mẹ con và bố chính thức đăng ký kết hôn. Sau đó mỗi tuần, dù có bận đến đâu, cả nhà con cũng lặn lội mưa gió về thăm bố mẹ. Luôn chờ đợi chúng con là một bàn đầy thức ăn ngon lành. Mặc dù ngồi trên xe lăn nhưng bố vẫn có thể nấu cơm, đối với người khác thì đây quả là một kỳ tích, nhưng chúng con đã thành quen rồi, cảm thấy bố nên như vậy, cả cuộc đời không nghỉ ngơi, luôn quan tâm chăm lo cho con cháu, đó chính là niềm vui của bố. Bố vui thì chúng con cũng thấy yên tâm.

Dần dần bố lại trở về như trước đây, trở thành người trợ giúp đắc lực cho gia đình, bố luôn nỗ lực đặt mình ở vị trí không được người khác quan tâm. Con cũng không khách sáo với bố nữa, có lúc còn yêu cầu bố làm chút việc nhà, nhất là khi thấy bố hơi lười một chút. Con biết rằng con phải làm như vậy mới có thể làm chậm sự lão hóa của bố, giúp bố không mất đi khả năng vận động. Bởi vì bố chính là gia đình của con.

Nhã Thi

Xem thêm:

Clip hay:



 

 

Bạn có thể quan tâm

daisinh

Trả lại hơn 1 tỷ cho người đánh rơi, chàng sinh viên nghèo bị công an ‘bắt về đồn’

Sau khi đánh rơi ví tiền bên trong có giấy tờ và số tài sản đáng giá cả tỷ

Read More...
chu-cho

15 bức ảnh chủ nhân và thú cưng lớn lên cùng nhau siêu ngộ nghĩnh, số 4 ai xem đều rơi lệ

Chó là loài vật nuôi trung thành nhất, làm bạn với chủ nhân không kể ngày đêm. Thời gian

Read More...
beo

Cậu bé 10 tuổi nặng tới 190 kg, phải thắt dạ dày vì nghiện 2 món sinh viên Việt Nam nghèo thường dùng

Cậu bé người Indonesia phải phẫu thuật thắt dạ dày và dù mới 10 tuổi nhưng cân nặng của

Read More...
tien thumb

Từng sở hữu tài sản kếch xù, mẹ diva Hồng Kông đình đám bới rác kiếm ăn qua ngày ở tuổi 93

Dù đã 93 tuổi, mẹ của diva Mai Diễm Phương chia sẻ bà không còn một xu dính túi,

Read More...
ssfsdf

Không nhịn được cười với 5 sự thật ‘phũ phàng’ giữa phim Hàn và thực tế, đời không như là mơ

Mỗi lần xem phim Hàn, các “mọt phim” đều mê mẩn trước những cảnh quay lãng mạn đậm chất

Read More...

Mobile Sliding Menu